1. Bỏ nghề vì không được cảm thông
Bảo vệ là một nghề xuất hiện rất nhiều trong khoảng 10 năm gần đây. Tuy nhiên, không biết có phải vì sự phát triển của nó còn ngắn ngủi, nên nó chưa được tôn trọng nhiều, đặc biệt là trong lĩnh vực đào tạo nhân lực. Chính bởi thế, nhiều người khi nhắc đến bảo vệ đã bĩu môi chê “Toàn là đồ ít học”, nhiều gia đình không muốn cho con theo nghề, nhiều người đang làm cũng bỏ dở vì không nhận được sự cổ vũ của người thân và từng lớp.
Anh Tiến, viên chức dịch vụ bảo vệ nhà hàng khách sạn ở Hà Nội là nạn nhân của tâm lý coi thường nghề bảo vệ này. Với lương hướng là 4 triệu/tháng, một chàng thanh niên nghèo quê ở Thạch Thất vẫn kiêu hãnh là nếu tần tiện vẫn đủ nuôi sống bản thân mà không phải xin tiền ba má vốn làm nghề nông nặng nhọc. Tuy nhiên, gia đình bồ anh thì không chấp thuận được việc đó. Hai người rất yêu nhau nhưng gia đình người tình thì cho rằng nghề bảo vệ của anh là nghề dưới đáy của tầng lớp, những người làm bảo vệ toàn là người chả được học hành gì, hết việc để làm rồi thì mới đi làm nghề bảo vệ. Gia đình ý trung nhân anh Tiến khăng khăng phản đối, dọa rằng nếu cả hai tiếp kiến sẽ từ con. Thế là tình của đôi bạn trẻ vỡ vạc. Anh Tiến thất vọng quá cũng bỏ nghề, vất vưởng mãi sau về nhà ở với bác mẹ ở quê và cưới vợ cho xong chuyện. Cuộc sống của anh bởi vậy mà cũng không được hạnh phúc trọn.
2. Nghề bảo vệ vẫn được đào tạo bài bản
Không như anh Tiến không tự hào và yêu thích công việc của mình, anh Lâm (Hoàng Mai, Hà Nội) sau khi thực hành xong quân dịch đã xác định rõ được đích phấn đấu của mình khi xin vào làm nghề bảo vệ.
bác mẹ anh cho rằng nghề bảo vệ không có tương lai, anh lại chưa có bằng cấp gì trong tay sẽ khôn cùng khó sống, sau này không làm bảo vệ nữa thì biết làm gì, ông bà khuyên anh đi học nghề cơ khí sau đó đi làm thuê nhân. Như vậy vừa được học hành mà sau có nghề. Nhưng anh đã thuyết phục ba má rằng: Khi anh vào công ty bảo vệ, với vốn tích lũy về võ nghệ của mình đã có sẵn, anh sẽ được đoàn luyện và đào tạo thêm về nhiều mặt: chuyên môn, sức khỏe, xử sự và cả về võ thuật.
Sau đó khi đi làm, anh sẽ được trau dồi thêm kinh nghiệm sống trong môi trường công ty. Như vậy anh sẽ trưởng thành hơn. Quả đúng như vậy, sau 1 năm đi làm, anh Lâm chững chạc hẳn trong bộ trang phục quen thuộc của nhân viên bảo vệ. Ngày xưa ai cũng kêu anh tinh nghịch và phá phách quá trời thì giờ bác mẹ anh mát mặt vì hàng xóm khen anh biết cách cư xử, hiểu tâm lý con người.
ngoại giả, anh Lâm còn nhận được bằng khen “Chiến sĩ thi đua” của công ty về sự hăng hái của mình trong công việc. bố mẹ anh giờ đã đánh giá cao quyết định chọn nghề của anh và còn rất tạo điều kiện cho anh hoàn tất tốt công việc.
Như vậy, cùng một tâm lý chưa đánh giá cao nghề bảo vệ của những người xung quanh, mà 2 chàng trai làm trong nghề lại có 2 thái độ khác nhau. Một người thì nản và thất vọng đến mức bỏ nghề, còn người kia thì tự tín và luôn cụ phấn đấu trong công việc. Chính thái độ đó tạo nên thành công hay thất bại của mỗi người. Dẫu rằng tầng lớp vẫn có người chưa trọng nghề bảo vệ nhưng chính những con người làm nghề này mới là người quyết định thái độ đó là đúng hay sai. Do đó, hãy sống thật tốt và yêu nghề bằng cả trái tim mình, nghề sẽ không phụ người.
http://geniebot.com/can-that-chat-trong-qua-trinh-training-ve-sy-bao-ve/
Nếu còn muốn “hô biến” hoa cúc thành những bông hoa mang màu sắc nhất định, bạn cũng không mất không ít công sức lắm đâu nhé. Mùa thu đã ban đầu “chạm ngõ” không gian với cái nắng hanh khô và không khí dịu nhẹ nhàng hơn. Hòa lẫn trong tiết trời mát mẻ ấy không thể thiếu những bông hoa cúc trắng trên những gánh hàng rong. Hoa cúc vốn đã là một “đặc sản” của mùa thu không chỉ ở Hà Nội với muôn hình dáng, kích thước và màu sắc. Những bông hoa cúc trắng mang vẻ đẹp tinh khiết vô ngần. Tuy nhiên, nếu còn muốn “hô biến” chúng thành những bông hoa mang màu sắc nhất định, bạn cũng khôn...
Nhận xét
Đăng nhận xét